Liếc nhìn Hứa Đức Tĩnh, trong lòng hắn cũng dâng lên cảm giác ngọt ngào.
Bên cạnh mình đã có một cô gái tốt, cớ gì phải phụ bạc.
Hứa Đức Tĩnh nghe vậy, mặt mày thẹn thùng, vành tai hơi đỏ, cắn răng nói: “Không nói với đại ca nữa.”
Nói đoạn, nàng kéo vạt áo Ngô Đào rồi bỏ đi.




